Đến bây giờ mình vẫn nghĩ, chắc nghề nó chọn người, nếu ước mơ của bạn đủ lớn, hãy hết mình theo đuổi nó và cả vũ trụ sẽ giúp bạn đạt được điều ấy.

Hồi nhỏ mình thích chơi búp bê lắm, 4-5 tuổi đã tập toẹ khâu vá, đan len may quần áo cho búp bê với các chị hàng xóm. Mấy em búp bê và cái vỏ giấy của chai rượu được tận dụng để làm tủ đồ đựng quần áo cho búp bê là một trong những tài sản lớn nhất của con bé 9 tuổi. Thế mà trong một lần ngồi sau xe máy, đáy hộp thủng làm rơi hết đồ làm con bé ngẩn ngơ thơ thẩn cả tuần.

Thích vẽ vời, may vá nhưng theo đuổi thời trang chưa bao giờ là một điều được ủng hộ trong gia đình công chức. Song song với việc học chính mình vẫn tự nghiên cứu may đồ cho bản thân, được cái tiếng Anh cũng ổn nên mình tìm được những tài liệu hướng dẫn từ nước ngoài, dùng tiền tiết kiệm để mua máy khâu gia đình, manocanh về để dựng váy, trước mắt là để tự mặc thui, được cái váy nào đẹp đẹp thì lại đi chụp ảnh. Học đại học xong bố xin cho mình vào làm việc trong một văn phòng báo chí. Đi làm được đúng 13 ngày, mình bảo với bố “Chắc con không hợp ở đây bố ạ”.

Bạn đang xem Ước Mơ Đem Váy Cưới Việt Ra Thế Giới

Mình xin nghỉ việc.

Bố thở dài nhưng cũng dấm dúi giấu mẹ cho mình 20 triệu để … khởi nghiệp. Thế là 12tr dùng để thuê một mặt bằng nhỏ nhất khu Zone 9 lúc bấy giờ, và số tiền còn lại bố cho cùng tiền tiết kiệm để mua vải vóc, bắt đầu thì mình cũng chỉ may váy tiệc thui, xong không hiểu thế nào mà các bạn lại thích đặt thành váy cưới. Được một thời gian thì Zone 9 bị đóng cửa, mình phải tìm mặt bằng khác và may quá được một anh bạn cho thuê lại tầng 2 để bắt đầu cửa hàng chính thức đầu tiên làm váy cưới.
* **Học thời trang phải giàu?**

Suy nghĩ nhiều người là thế. Đúng là khi bạn làm bất cứ việc gì, nếu bạn có tiền, mọi thứ sẽ dễ dàng và nhanh hơn rất nhiều. Nhưng mình không giàu, bố mẹ cũng không ủng hộ, nên là chỉ có thể tự bơi thôi. Điều quan trọng nhất là khả năng quan sát và tự học, chủ động tìm kiếm thông tin mình cần, càng ngày thông tin càng dễ tiếp cận và nhiều nhóm chia sẻ. Mình cũng rất mê sách, mỗi dịp sang nước ngoài là phải dành đến nửa ngày ở hiệu sách của họ vì sách về nghệ thuật và sáng tạo ở bển nhiều vô cùng.

– **“Em phải nói em học thời trang ở Pháp về thì em mới bán được”**

Đấy là lời của một anh bạn nói với mình khi anh hỏi mình học từ đâu mà làm nghề này. Tính mình thành thật có sao nói vậy và mình thấy cũng không việc gì phải “fake” một chiếc tiểu sử không phải của mình rồi phông bạt nữa. Và thực tế dù là kẻ “ngoại đạo” ban đầu, nhưng mình hoàn toàn tự tin về những chiếc váy mà mình làm ra. Có cơ hội ra nước ngoài mình vẫn vào những showroom váy cưới lớn để xem sản phẩm của những nhà mốt cao cấp hàng đầu, tìm mua những chất liệu tương đương, vào tận nhà cung cấp của các thương hiệu lớn. Nhập được chất liệu chuẩn, vấn đề tiếp là thợ lành nghề, người Việt mình rất khéo tay, chỉ cần định hướng đúng là có thể làm ra sản phẩm không kém gì.

– **“Cái này thuê những 20 triệu à, ĐẮT thế! Có phải váy nhập đâu”**

Đấy là lời của một khách hàng khi mình ra mắt chiếc váy đắt nhất ở cửa hàng vào thời điểm đó (khoảng 5 năm trước) khi mặt bằng chung chỉ quanh quẩn 10 triệu trở xuống. Khách nói vậy, mình cũng chẳng biết cách nào khác ngoài chứng minh cho họ sản phẩm của mình đâu có thua hàng nhập, mà chính ra so với hàng nhập chất lượng tương đương thì giá vậy còn rẻ chán.Nếu bạn bán chiếc váy Vera Wang rồi xen lẫn đồ thiết kế của bạn vào, bạn dễ dàng biến sản phẩm của bạn có giá trị cao hơn, nhưng nếu bạn đi ngược dòng, từ một sản phẩm giá bình dân lên một phân khúc mới, câu chuyện vất vả hơn nhiều. Rồi thì sau 8 năm miệt mài bắt đầu với mặt bằng chung chỉ vài triệu, giờ có những chiếc giá đã lên tới 9 con số.

– **“Covid 2 năm ảnh hưởng nặng nề tới ngành cưới”**

Dù làm trong ngành cưới hay không thì chắc mọi người cũng hoàn toàn có thể nhận ra sự khó khăn trong hoạt động kinh doanh và dịch vụ trong 2 năm covid. Thật sự áp lực rất lớn nhưng vẫn phải vững vàng. Phương pháp của mình cắt giảm chi phí không cần thiết, tối ưu hoá những tiềm năng có thể khai thác được.

– **“Anh nghĩ nếu cho em chọn em vẫn sẽ làm váy cưới thôi”**

Vâng, dù có những lúc rất buồn và stress nhưng chưa bao giờ mình nghĩ mình từ bỏ cái “nghiệp” này, được làm ra những chiếc váy mặc trong giây phút hạnh phúc nhất của đời người, cứ nghĩ đến cái việc được đóng góp tạo nên kĩ niệm đáng nhớ của người khác đủ mang lại niềm vui rồi.

– **Sẽ còn xa hơn nữa…**

Nếu có sản phẩm tốt, bạn hoàn toàn có thể đem nó đến một thị trường rộng hơn, mong muốn ấp ủ của mình là có thể đưa được tên tuổi của Váy cưới Việt Nam đến thế giới. Nghe có vẻ xa vời và nhiều việc phải làm nhưng

… đã mất công mơ ….

……TẠI SAO KHÔNG MƠ LỚN NHỈ?

——–

Xem tiếp HÀNH TRÌNH LÀM LẠI CUỘC ĐỜI SAU VẤP NGÃ






Bài viết được tổng hợp từ group YÊU BẾP✅ (Esheep Kitchen family)

0/5 (0 Reviews)